thu vien kon tum
sự kiện

Tấm lòng

- Người đăng bài viết: Thư Viện tỉnh
“Mỗi cuộc đời là một con đường. Con đường mở ra không phải để ta an giấc hay nghỉ ngơi, mà để cho ta bước đi trên đó”
Tấm lòng

Trước đây, tôi là cố vấn cho hội đồng quản trị của một công ty. Công việc thật sự khó khăn buộc tôi phải làm việc nghiêm túc không bao giờ sao nhãng trong công việc. Sau giờ làm việc, tôi hoàn toàn trở thành người khác, vui vẻ với đồng nghiệp, nếu cần tôi có thể bù khú với họ đến tận khuya mới trở về nhà.
Thế nhưng, sau một thời gian dài, tôi dần dần đánh mất thói quen âý, trở thành một nguời khép kín. Đó chính là Thời điểm cao độ nhất đề hoạch định đoán cho một chiến lược quan trọng mới, cũng là lúc tôi mang nặng một nỗi đau to lớn: Căn bệnh ung thư của mẹ tôi đã bước vào thời kỳ cuối. ở cơ quan, tôi làm việc cật lực từ sáng sớm. Tan sở, tôi lại lật đật lái xe về nhà mẹ, cách công ty đến 60km, để chăm sóc và thuốc thang cho bà đến hết đêm. tôi đã gác lại tất cả những lời mời ăn uống, dạo chơi  sau giờ làm víệc cúa đồng nghiệp cũng như những buổi chiêu đăi của công ty vào cuối tuần vì mẹ tôi không còn sống được bao lâu nữa. Tuy nhiên, tôi cũng không muốn cho đồng nghiệp biết gia cảnh của mình suốt một thời gian dài, ban ngày tôi bù đầu ở công ty, chiều đến về nhà, tôi lại bắt tay ngay vào những công việc cũng bận rộn không kém. Tôi rất mệt mỏi, xanh xao, biếng nói, biếng cười. Đồng nghiệp  thắc mắc nhưng tôi vẫn làm ra vẻ tự nhiên vì ngại làm phíền họ. Thế rồi họ hiểu lầm tôi là kẻ kiêu căng, hợm hĩnh... Xích mích xảy ra, bắt đầu từ những chuyện rất nhỏ.
Một lần, tôi quyết định đến gặp vị phó phòng tổ chức nhân sự, nói với ông rằng tôi không hề  muốn làm mất lòng ai cả nhưng qủa thật tôi đang rất bối rối về chuyện gia đình. Tôi cũng yêu cầu ông nói gì đó để mọi người đừng hiểu lầm tôi.
Vài ngày sau, chủ tịch hội đồng quản trị gọi tôi lên phòng. Tôi đoán rằng, ông ấy muốn tham khảo ý kiến về tình hình khó khăn mà công ty chúng tôi đang gặp phải nhưng mọi chuyện không diễn ra như vậy. Ông ấy yêu cầu tôi ngồi xuống chiếc ghế đối diện và nói: "Tôi nghe nói mẹ cô đang ốm rất nặng  Tôi thật sự bất ngờ đến nỗi không thể thốt lên lời, bao nhiêu khó khăn mà tôi âm thầm chịu đựng từ lâu nay mới có dịp tuôn trào theo dòng nước mắt. Thì ra, ôngphóphòngnhân sự đã về tận gia đình tôi và đă biết rõ mọi chuyện.  Ông chủ tịch hội đồng quản trị để mặc tôi khóc. Sau đó, ông nhẹ nhàng đến bên tôi và nói một câu mà từ đó về sau tôi không baogiờ quên:''Bất cứ điều gì cô cần chúng tôi giúp, chúng tôi luôn sẵn sàng". Mặc cho nước mắt vẫn chảy dài trên mặt, tôi trả lời: “ Vâng, cám ơn, tôi chỉ cần có thế''. Hiện nay, tôi không còn làm việc cho công ty ấy nữa nhưng tấm lòng của những nguời lãnh đạo cơ quan luôn là hành trang mà tôi mang theo suốt đời.

Tác giả bài viết: Sưu tầm
Đánh giá bài viết
Tổng số điểm của bài viết là: 5 trong 1 đánh giá
Click để đánh giá bài viết
 

Giới thiệu Kon Tum

Thăm dò ý kiến

Bạn cần gì ở Thư viện?

Tài liệu hoàn toàn mới.

Tài liệu đa dạng, sử dụng miễn phí.

Sử dụng các dịch vụ và tiện ích miễn phí

Tất cả các ý kiến trên




Thống kê

  • Đang truy cập: 5
  • Hôm nay: 525
  • Tháng hiện tại: 525
  • Tổng lượt truy cập: 917026

Kết nối Kon Tum

Trang nhất   Giới thiệu   Tin Tức   Đăng nhập thành viên   Bạn đọc góp ý