thu vien kon tum
sự kiện

Lời con trẻ

- Người đăng bài viết: Thư Viện tỉnh
“Bằng cách phân tích sai lầm của ngày hôm qua, chúng ta học được cách tránh sai lầm của hôm nay và ngày mai” (V.Lenin)
Lời con trẻ

Chưa bao giờ cuộc đời lại cay nghiệt với tôi đến thế. Là một nhân viên cảnh sát quen phải đối mặt với những căng thẳng và áp lực trong công việc, nhưng cái chết của vợ đã khiến tôi rơi vào tình trạng phiền muộn và suy sụp tinh thần. ở tuổi 28 trẻ trung, người vợ thân yêu của tôi bị thủng ruột kết và qua đời sau nhiều lần phẫu thuật ngày sinh nhật con trai lớn của chúng tôi rơi vào đúng ngày vợ tôi qua đời và đứa con trai út còn 3 tuần nữa mới tròn 3 tuổi.
Do tính chất công việc của tôi nên vợ tôi đã hy sinh công việc trước kia của mình để ở nhà quán xuyến việc nhà, từ bếp núc, nuôi dạy bọn trẻ đến đưa đón các con đi học... Giờ đây trong nỗi tiếc thương người vợ hiền, tôi chợt nhận ra mình đang phải gánh vác thay vợ những công  việc mà từ trước tới nay tôi không hề bận tâm đến. ít lâu sau, tôi nhận ra rằng, làm cảnh sát với những ca trực luân phiên, bắt buộc tôi phải thuê người giữ trẻ. Điều này cũng đồng nghĩa với việc tôi phải làm cật lực hơn nữa để đủ tiền trang trải những chi phí phát sinh. Với tinh thần không ổn định, cộng với việc phải quan tâm đến bọn trẻ nhiều hơn khiến tôi gần như kiệt quệ và hay cáu gắt. Sự cô độc và đau khổ đã khiến tôi phạm những lỗi không nên có; tôi hay giận dữ và ca cẩm suốt ngày. Càng ngày tôi càng đắm chìm trong nỗi tuyệt vọng. Mặc dù luôn cốgiấu đi nỗi đau của mình khi đối diện với bọn trẻ, nhưng tôi không thể đánh lừa chúng được mãi. Có lần, bọn trẻ đã nhìn thấy bàn lay tôi run rẩy đến nỗi làm đổ sữa lai láng ra bàn.
Bắt đầu từ đó, tôi quyết định phải dẹp nỗi đau để làm lại từ đầu. Một buổi tối, khi bọn trẻ đã đi ngủ, tôi bắt đầu đem quần áo, vật dụng của vợ tôi cất để nơi khác. Từng cái áo, khăn choàng cổ, đôi giày đều gọi trong tôi hình bóng người vợ hiền yêu thương. Cảm xúc trong tôi lại dâng tràn.Đang trong trạng thái bâng khuâng, nhớ tiếc, bất chợt tôi cảm nhận 2 cánh tay ai đó đang ôm lấy người tôi từ phía sau. Câu hỏi thật ngây thơ của đứa con trai 3 tuổi vang lên: "Bố ơi, bố làm sao thế  Cố giữ bình tĩnh, tôi nói. “Bố cảm thấy buồn lắm con trai ạ, mẹ con đã lên thiên đàng và bố con ta sẽ không còn gặp lại mẹ nữa” "Đừng lo, bố ạ, chúng con sẽ giúp bố nhé. Mỗi sáng thức dậy, chúng con sẽ chuẩn bị điểm tâm và bố chỉ việc ngồi vào bàn cùng chúng con dùng bữa sáng, bố đồng ý không?".
Chỉ với những lời đơn giản, đáng yêu, đứa con trai 3 tuổi đã dạy cho tôi một bài học lớn lao. Những suy nghĩ của con trẻ như ánh sáng rọi thẳng vào tâm hồn u ám, buồn bã của tôi. Kể từ lúc đó, tôi nhận ra rằng niềm thương tiếc một người thân ra đi vĩnh viễn là tình cảm đáng để ta ghi nhớ nhưng không phải vì thế mà ta lại bỏ hết tất cả trách nhiệm đối với chính mình, với những người thân khác trên cõi đời này. Hơn thế nữa, cuộc đời vẫn còn đẹp, cuộc sống của tôi vẫn còn dài, tôi phải sống,  phải có sức khỏe để nuôi dạy các con thành người có ích cho xã hội và để không phụ lòng yêu thương của người vợ hiền đã sớm xa rời chúng tôi mãi mãi.

Tác giả bài viết: Sưu tầm
Đánh giá bài viết
Tổng số điểm của bài viết là: 5 trong 1 đánh giá
Click để đánh giá bài viết
 

Giới thiệu Kon Tum

Thăm dò ý kiến

Bạn cần gì ở Thư viện?

Tài liệu hoàn toàn mới.

Tài liệu đa dạng, sử dụng miễn phí.

Sử dụng các dịch vụ và tiện ích miễn phí

Tất cả các ý kiến trên




Thống kê

  • Đang truy cập: 11
  • Khách viếng thăm: 10
  • Máy chủ tìm kiếm: 1
  • Hôm nay: 484
  • Tháng hiện tại: 484
  • Tổng lượt truy cập: 916985

Kết nối Kon Tum

Trang nhất   Giới thiệu   Tin Tức   Đăng nhập thành viên   Bạn đọc góp ý