thu vien kon tum
sự kiện

Cuộc đua ý chí

- Người đăng bài viết: Thư Viện tỉnh
“Trong đạo đức cũng như trong nghệ thuật, vấn đề không phải ở lời nói, mà là ở việc làm” (Romain Rolland)
Cuộc đua của ý chí
 
Năm ngoái, khi bắt đầu tập đi xe đạp, tôi đã không nghĩ rằng mình sẽ tham gia những cuộc đua xa mà chí tham gia những cuộc đua ngắn vào những địp lễ đặc biệt Nhưng khi tôi đã đi khá vững, bạn bè khuyến khích tôi tăng cường tập luyện và thử tham gia một cuộc đua xa hơn xem sao. mới đầu là một cuộc hành trình vất vả dài 150km, với mục đích quyên góp tiền giúp đỡ những bệnh nhân bị chứng xơ vữa động mạch.
Khi tôi đăng ký tham dự cuộc thi, ý tưởng ban đầu của tôi cực kỳ tuyệt vời mong muốn được đóng góp hết sức mình  vào cuộc đua với mục đích từ thiện đó. Và tôi đã tập luyện một
cách nhiệt tình. Nhưng khi ngày tranh tài đến gần, tôi bắt đầu nghi ngờ khả năng chịu đựng của mình. Trong lòng tôi vẫn muốn được tham gia cuộc đua, nhưng tôi lại thấy ái ngại với chặng đường dài trong hai ngày tới.
Cuộc đua khởi hành vào sáng thứ bảy đẹp trời. Trong mấy giờ đầu của cuộc đua, tôi cám thấy thật tuyệt vời và tinh thần của tôi  rất hăng. Nhưng đến chiều, tôi cảm thấy mỏi mệt và dễ bực bội.
Mỗi lý do mà đầu óc tôi sản sinh ra dường như khiến đôi chân tôi chùn bước. "Tôi không thể đạt được điều này” cẳng chân tôi trở nên cứng đờ và tôi có cảm giác rằng "mọi người là nhũng tay đua xuất sắc, còn tôi thì không". Tôi bắt đầu thở hổn hển và chắc lòng mình sẽ phải bỏ cuộc thôi!
Khi leo lên đến đỉnh đồi, ánh hoàng hôn rực rỡ khiến tôi tiếp tục đạp xe thêm vài phút. Sau đó, trong khoảnh khắc, tôi phát hiện thấy trên đường đua có một tay đua đang đạp rất chậm chạp. Dường như người đó đang đua ở một giải đua khác trên cùng con đường này, nhưng tôi không thể hiểu tại sao. Vì thế, tôi quyết định đạp nhanh lên đuổi theo. Đó là một cô gái, với dáng người nhỏ nhắn và nụ cười lạc quan nở trên gương mặt, đang chậm chạp chạy theo đường đua, nhưng cô ấy vẫn giữ đều tốc độ. Cô gái ấy chỉ còn một chân.
Mọi nỗ lực chú ý của tôi lúc này đã thay đổi. Cả ngày hôm nay, tôi đã nghi ngờ chính khả năng cúa mình. Nhưng bây giờ, khi bắt gặp hình ảnh đáng trân trọng của cô gái kia, tôi biết mình đã tìm thấy động lực để tôi chạy đua về đến đích.
Ngày đua thứ hai, trời suốt ngày mưa mù mịt Tôi không còn được nhìn thấy bóng dáng của người con gái ngày hôm qua nữa. Nhưng tôi đă có động lực thúc đẩy mình chạy trên đuờng đua mà không hề phàn nàn, kêu ca, vì tôi biết rằng, cô ấy cũng đang nỗ lực hết mình trên đường đua của cô ấy. Kết thúc cuộc đua, tôi cảm thấy rất khóe khoắn, vì tôi đã về đến đích.

Tác giả bài viết: Sưu tầm
Đánh giá bài viết
Tổng số điểm của bài viết là: 0 trong 0 đánh giá
Click để đánh giá bài viết
 

Giới thiệu Kon Tum

Thăm dò ý kiến

Bạn cần gì ở Thư viện?

Tài liệu hoàn toàn mới.

Tài liệu đa dạng, sử dụng miễn phí.

Sử dụng các dịch vụ và tiện ích miễn phí

Tất cả các ý kiến trên




Thống kê

  • Đang truy cập: 33
  • Hôm nay: 431
  • Tháng hiện tại: 431
  • Tổng lượt truy cập: 916932

Kết nối Kon Tum

Trang nhất   Giới thiệu   Tin Tức   Đăng nhập thành viên   Bạn đọc góp ý